"Chính vì điều này mà ta mới phải gia nhập tổ chức bây giờ. Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao hôm nay ta tới đây tìm các ngươi."
Đám người Lý Thần Phong sửng sốt: "Tổ chức gì?"
Lý Phạm trịnh trọng nói: "Một tổ chức phản công Tu Tiên giới, một tổ chức thúc đẩy toàn bộ các vùng đất ngoại giới liên hợp lại."
"Phản công...Tu Tiên giới?" Vẻ mặt của ba người đều kinh hãi.
Lý Phàm chắp hai tay sau lưng, khẽ gật đầu.
"Không sai!"
"Hàng ngàn năm trước, bọn ta đã bị trục xuất khỏi quê hương của mình trong nỗi thống khổ và bất lực."
"Trải qua năm tháng dài đằng đẵng, ký ức về quê hương của đại đa số người dân đều phai nhòa."
"Nhưng có một nhóm người vẫn luôn ghi nhớ tất cả những điều này trong lòng."
"Bọn họ thề rằng một ngày nào đó sẽ quay lại đây lần nữa và sẽ lấy lại hết thảy những gì vốn thuộc về họ."
Lý Phàm nhạy bén dùng giọng nói đầy mê hoặc của mình để kể lại.
"Huyền Hoàng giới quá rộng lớn so với tiểu thế giới mà chúng ta đang sống."
"Bừng bừng sinh cơ, không gì là không có."
"Nhưng nó lại bị những Tu Tiên giả đáng chết đó chiếm cứ. Còn chúng ta lại chỉ có thể sống trong căn nhà nhỏ bé trên mảnh đất nhỏ hẹp và cằn cỗi, gian nan cầu sinh."
"Thật bất công!"
Lý Phàm tức giận nói.
Ba người Lý Thần Phong đã so sánh thế giới của Đế quốc với Huyền Hoàng giới.
Bọn họ không khỏi tấm tắc gật đầu.