Lý Phàm ngừng một chút và nhìn mặt đối phương rồi nói tiếp: "Hà Hân Hân đã thành niên, nàng biết lão phụ thân của mình sống đáng thương như thế nên không đành lòng. Nhưng nếu nàng giúp đỡ hắn một cách công khai thì lại sợ bị người trong nhà phát hiện."
"Vì vậy, nàng chỉ đành đổi phương thức khác để lặng lẽ truyền tin tức mà mình nghe lén được cho Hà Chính Hạo."
"Với sự trợ giúp của con gái mình mà Hà Chính Hạo đã hoàn toàn lật ngược tình thế!"
Giọng điệu của Lý Phàm có chút hưng phấn xen lẫn ghen tị: "Hắn đã sớm biết tin "Ô Cổ Diệu Thạch" sẽ tăng giá nên cho dù có phải táng gia bại sản hắn cũng nhất định phải mua bằng được."
"Sau khi giá của nó tăng gấp đôi thì hắn lập tức bán tháo."
"Chỉ trong một lần, hắn đã kiếm được mười mấy vạn độ cống hiến!"
"Mười mấy vạn đó! Lão đại à! Con số này đủ để làm kinh phí bao nhiêu năm của ta đó."
"Hà Chính Hạo sợ tin tức bị lộ ra ngoài sẽ gây bất lợi cho con gái mình nên đã bịa ra một vài lời nói dối, hắn nói là nhờ vào tu sĩ Thiên Cơ tông Thượng cổ chỉ điểm và truyền bá khắp nơi."
"Ta khinh! Hắn thật sự coi chúng ta là kẻ ngốc mà!"
"Lão đại, may là ta nhạy bén, cố gắng nghĩ trăm phương ngàn kế để quấy rầy hắn, sau đó ta mới moi ra được chân tướng từ trong miệng hắn."
Vẻ mặt Lý Phàm đắc ý như muốn tranh công.
"Lần này, đề thi đại khảo nhập chức được tiết lộ cũng là từ Hà Hân Hân mà ra."