"Bọn ta muốn hưởng lợi phải hết lòng hết sức, thời khắc lo lắng hãi hùng."
"Đâu giống như tiền bối, nhẹ nhàng thoải mái như thế..."
Hà Chính Hạo tìm mọi cách tâng bốc Lý Phàm.
Nề hà mãi đến khi hắn nhận được thông báo đến đảo Vạn Tiên tiến hành thủ tục nhập minh, Lý Phàm vẫn không có ý muốn đồng ý.
Nhìn bóng dáng Lý Phàm biến mất, Hà Chính Hạo tràn đầy tiếc nuối, bóp cổ tay thở dài.
Nhưng nghĩ tới "Sơn Hà Ẩn Long Công" chính mình đã đổi ra và độ cống hiến còn dư.
Hắn lại không khỏi có phần đắc ý.
"Thật đúng là trong hoạ có phúc, ai có thể nghĩ đến, một trận sát kiếp lại sẽ biến thành cơ duyên lớn lao của ta chứ?"
Trong lòng càng thêm hài lòng đắc ý, vậy mà ngay cả tu hành đều chẳng quan tâm, trước tiên đi tìm đám bằng hữu bình thường cùng thảo luận đạo đầu tư với mình...
Đường Vạn Tiên, chỗ sâu trong Bố Chính đường.
Trong không gian đã từng tới, đầy rẫy vô số tủ gỗ cao lớn màu đỏ.
Lý Phàm đứng trên Bạch Ngọc Vấn Tâm đài, nghe lão giả đầu tóc hoa râm trước mặt chất vấn.
"Ngươi nói ngươi là tu sĩ Thiên Cơ tông thượng cổ, bởi vì ngoài ý muốn ngủ say đến nay?"
Lý Phàm gật đầu: "Đúng vậy."
"Đúng vậy!"
Âm thanh vang dội của Lý Phàm quanh quẩn trong không gian này.
Bạch Ngọc Vấn Tâm đài im ắng, không hề có phản ứng.
Lão giả lại cẩn thận quan sát Lý Phàm, tiếp tục hỏi: "Không biết chỗ ngủ say của đạo hữu trước đó ở nơi nào? Đại khái khi nào tỉnh lại?"