Song mười lăm vạn sau chỉ dùng không đến năm ngày.
Đây là đạo đầu tư của Lý Phàm tiền bối ư?
Nếu ta có thể học được loại bản lĩnh này...
Hà Chính Hạo chỉ cảm thấy khí huyết cả người dâng trào, phấn khởi vô cùng.
Hận không thể ngay tức khắc đi khoe với đám huynh đệ của mình.
Nhưng lúc này, giọng Lý Phàm chợt vang lên dội cho hắn một gáo nước lạnh.
"Có thể chuyển biến tốt thì thu ngay! Lập tức bán ra!"
Hà Chính Hạo sững sờ tại chỗ: "Nhưng hiện tại thế tăng đang được dịp mà..."
"Hửm?"
Lý Phàm nghiêng đầu liếc qua.
Hô hấp của Hà Chính Hạo khựng lại.
Mang theo vạn phần không nỡ, Hà Chính Hạo rưng rưng lấy giá 630 một cân bán ra toàn bộ 'Ô Cổ Diệu thạch' trong tay.
333900 độ cống hiến!
"Phát đạt rồi!"
Hà Chính Hạo một sớm phất nhanh gắt gao nhìn chằm chằm Thiên Huyền Tiểu Kính, trong miệng lẩm bẩm tự nói.
Trong đầu đã ảo tưởng nên tiêu khoản tiền lớn như này thế nào.
"Hừ, đã nói chỉ là chuyện dễ như ăn bánh mà tiểu tử ngươi còn không tin." Âm thanh Lý Phàm truyền đến cắt ngang mơ mộng của Hà Chính Hạo.
"Được rồi, đánh cược kết thúc, là ngươi thua. Nhanh tùy tiện thay đổi công pháp đi!"
Hà Chính Hạo bừng tỉnh.
Nhấn mở danh sách công pháp đổi, nhìn "Sơn Hà Ẩn Long Công" chính mình tâm tâm niệm niệm, đang muốn đổi lại bỗng nhớ tới hơn ba mươi vạn độ cống hiến này còn có một nửa là dựa vào chỉ điểm của Lý Phàm đạt được.