Hà Chính Hạo biết chắc điểm này, nói cái gì cũng không chịu lấy vốn của mình ra.
Vốn cho rằng Lý Phàm sẽ trở mặt, ai dè hắn lại thay nét mặt cười tít mắt.
"Tiểu tử, ngươi yên tâm. Trong lúc đánh cược ta sẽ chỗ này với ngươi, sẽ không rời đi."
"Hơn nữa ta không phụ trách độ cống hiến của ngươi. Chỉ là cho ra kiến nghị thao tác."
"Cuối cùng vẫn là bản thân ngươi tự mình kiểm định. Nếu ngươi cảm thấy thật sự không ổn, ta cũng sẽ không miễn cưỡng."...
Lời của Lý Phàm tựa như có một loại ma lực mê hoặc lòng người.
Làm Hà Chính Hạo trong lúc bất tri bất giác liền thả lỏng cảnh giác.
"Dựa theo lời của hắn, quyền quyết định cuối cùng vẫn ở ta, như vậy cũng đúng là không có nguy hiểm gì."
Cứ như vậy, không lâu sau, Hà Chính Hạo mơ màng hồ đồ thu hồi hết đầu tư phân tán các nơi của mình.
Do thu lại tương đối vội vàng nên có một ít tổn thất.
Thực tế tổng cộng tới tay 148500 điểm độ cống hiến.
Chờ hắn lấy lại tinh thần thì đã không kịp hối hận nữa.
"Được rồi, Hà tiểu tử, xem thủ đoạn của ta đây."
Hà Chính Hạo đang âm thầm kêu khổ không ngừng chỉ nhìn thấy trên người Lý Phàm đột nhiên bộc phát ra dao động năng lượng khó hiểu, xiêm y không gió tự lay.
Mà hắn thì hai mắt khép hờ, ngón tay bấm liên tục, tựa như đang cảm ứng gì đó.
Hà Chính Hạo chỉ đành đứng yên bên cạnh, không dám quấy rầy.