Đang muốn nói thêm gì đó lại thấy Lý Phàm bỗng nhìn chằm chằm chính mình.
"Tiền bối, ngươi..." Hà Chính Hạo không nhịn được có chút căng thẳng.
"Ngươi tu hành "Tọa Sơn Quyết" được bao lâu rồi?" Lý Phàm hỏi.
Hà Chính Hạo thoáng sửng sốt: "Chừng hơn trăm năm..."
"Thần công như "Tọa Sơn Quyết", ngươi tu hành lâu như vậy, sao mới tu vi Trúc Cơ?"
Lý Phàm nghi hoặc nhìn Hà Chính Hạo: "Hay ngươi cũng là bị thương ngã xuống cảnh giới?"
Hà Chính Hạo nghe vậy, mặt tức thì trở nên đỏ bừng.
"Tiền bối có điều không biết, Tọa Sơn Quyết này..."
Hắn đang muốn biện giải cho mình thì lại chợt nhớ tới, vị này là tổ tông tu hành "Tọa Sơn Quyết".
Thế là trong lúc nhất thời cũng nói không nên lời.
Ấp úng, ngây ra tại chỗ.
Song lại là Lý Phàm giải vây cho hắn.
Hắn tựa như nhớ tới điều gì, bừng tỉnh đại ngộ nói: "Phải rồi, ngươi không biết phương pháp cảm ứng thiên cơ. Cũng khó trách ngươi tu hành chậm như vậy."
"Chỉ dựa vào 'tọa sơn' mà không đi 'toạ tiên'. Khó khó khó!"
"Cảm ứng thiên cơ, toạ tiên..."
Ánh mắt Hà Chính Hạo sáng lên, dường như mơ hồ đạt được tin tức khó lường nào đó từ trong miệng vị tiền bối Lý Phàm này.
Đang chờ hắn kể nhiều hơn, đối phương lại đột nhiên ngậm miệng không nói nữa.
Làm cho Hà Chính Hạo sốt ruột muốn chết.
Mấy lần muốn nói lại thôi.
"Sao vậy, ngươi ta bây giờ đồng tu một môn công pháp, không rút đao chém nhau đã không tệ rồi. Còn hy vọng ta chỉ điểm một ít cho ngươi?" Lý Phàm cười mỉa.