Chỉ trong chốc lát, Hà Chính Hạo kịp phản ứng.
"Không đúng, chỉ là không biết thông qua loại phương pháp nào tạm thời ảnh hưởng đến liên kết của tiết điểm Truyền Tống trận..."
lúc hắn âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Lại bỗng nhiên phát hiện, tu sĩ bất thình lình tìm tới cửa kia thế mà đã hóa thành một luồng lưu quang trực tiếp lao tới đại trận hộ đảo phía dưới.
Hà Chính Hạo vui vẻ trong lòng: "Thì ra chỉ là một tên mãng phu! Đại trận Sơn Xuyên Tinh Đấu này của ta cũng không phải dễ chơi, cho dù ngươi có tu vi Kim Đan..."
Đang nghĩ như vậy thì chuyện khiến hắn nghẹn họng trân trối đã xảy ra.
Đối phương lại coi đại trận như không, cứ vậy nghênh ngang bay vào.
Lộ tuyến phi hành nhìn như tùy ý nhưng mỗi lần đều đi trên tiết điểm bạc nhược nhất của pháp trận phòng hộ.
Hơn nữa tốc độ cực nhanh, trong thời gian ngắn, trước khi Hà Chính Hạo còn chưa kịp phản ứng.
Đã dừng ngay trước mặt hắn.
Người nọ lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, trong ánh mắt tràn đầy sát ý: "Chính là tiểu tử ngươi học trộm công pháp tông ta?"
Trong đầu Hà Chính Hạo tức khắc trống rỗng.
Không kịp tự hỏi vì sao đối phương có thể dễ như trở bàn tay phá vỡ đại trận Sơn Xuyên Tinh Đấu hắn lấy làm tự hào.
Sát ý đáng sợ tựa như thực chất bao phủ hắn, tim Hà Chính Hạo không biết cố gắng đập lên kịch liệt.
"Hiểu lầm! Tuyệt đối là hiểu lầm!"