Những thứ trái ngược lẽ thường, đều là kết quả của sự giao cảm kịch liệt của thiên địa khí cơ.
Nhờ những vật dụng kỳ lạ này, có thể cảm nhận sâu sắc khí thế thiên địa.
"Cũng giống như lúc đầu ta mượn Thương Hải Châu để cảm nhận thiên địa." Lý Phàm cũng không quan tâm những thứ này có ích hay không, hắn nhặt hết tất cả.
Cuối cùng, đến tầng chín của Khuy Thiên tháp.
Sau khi mở ra, lại trống rỗng không có gì.
"Giống như Tiêu Hằng nói." Trong dự liệu, Lý Phàm cũng không có gì đáng tiếc.
Sau khi tìm kiếm tỉ mỉ một lần vẫn không có kết quả, hắn đang chuẩn bị rời đi.
Bỗng nhiên phúc tâm lâm chí, hắn quay người trở lại.
Nhìn chằm chằm vào không gian tầng chín.
"Theo tình hình ở bên ngoài, có vẻ như kiếp nạn ở nơi núi cao Thiên Cơ tông, là đột nhiên ập xuống."
"Họ hoàn toàn không kịp phản ứng, chỉ có thể chết thảm."
"Bảo mệnh còn không kịp, chẳng cần nói đến việc di chuyển bảo vật."
"Vậy tại sao, tầng chín của Khuy Thiên tháp lại trống rỗng?"
Lý Phàm bắt đầu nảy sinh nghi ngờ, càng nghĩ càng cảm thấy như thể nơi đây đang ẩn chứa bí mật nào đó.
Nhưng dù hắn có tìm kiếm cẩn thận đến đâu, cũng không thể tìm thấy bất kỳ thứ có giá trị.
Có vẻ như chỉ là mong muốn đơn phương của hắn thôi.
Sau khi suy nghĩ một lúc, Lý Pháp dưt khoát phát động Ngũ Hành Tịch Diệt kiếm, trực tiếp cắt tầng chín của tháp đá ra khỏi phần còn lại.