"Sư đệ, thật ra những việc như thế này, vẫn nên để người làm sư huynh như ta đi thì hơn!"
"Nào có đạo lí sư huynh để sư đệ đi tìm chết cơ chứ!"
Thân hình Lý Phàm lóe lên một cái, tay vung nắm đấm, đi đến bên cạnh đại sư huynh.
"Sư huynh, cũng đừng xem thường ta như vậy chứ!"
Cảm nhận được sức mạnh khủng bố mà Lý Phàm mang lại, sắc mặt Tư Tinh có chút thay đổi.
Trường kiếm bay múa, ý đồ muốn ngăn chặn Lý Phàm.
Nhưng thanh kiếm từ trước đến nay không có thứ gì kiên cố là phá không nổi, lúc này chém lên thân thể của Lý Phàm, lại không thể lưu lại vết tích gì.
Thân thể của khôi lỗi này, không chỉ vô cùng cứng rắn kiên cố.
Mà tốc độ của nó cũng nhanh hơn tu sĩ Kim Đan bình thường mấy phần.
Giữa lúc chiêu thức đại khai đại hợp, có vô số các cơ quan đủ loại hình dạng kì quái bắn ra từ nhiều góc độ khác nhau.
Trong nhất thời, Tư Tinh chỉ đành nhếch nhác trốn tránh.
"Thiên Dương sư đệ, xem ra ngươi thật sự tốn không ít tâm huyết. Nhưng mà, nếu đã như vậy thì ta lại càng không thể để sư đệ thay ta đi được!"
"Cẩn thận nhé!"
Tư Tinh nhướng mày, thân hình hóa thành một đạo ánh sáng hợp nhất với thanh kiếm màu xanh.
"Keng!"
Trường kiếm hơi chấn động, phát lên tiếng vang thanh túy.
Sau đó, thân kiếm vậy mà lại giống như dòng nước chảy, dần dần trải rộng về phía trước và phía sau.
"Kiếm Thủy Thiên Tâm!"