Ngày thứ hai, Lý Phàm tìm thấy mấy vị sư huynh, nói với bọn họ, bản thân muốn một khôi lỗi.
"Yên tâm đi tiểu sư đệ, chuyện này cứ giao cho ta! Gần đây linh cảm của ta tuôn trào, hạ bút sinh hoa, viết liền mấy cuốn sách. Có thể xem như đây là đỉnh cao sự nghiệp trong cuộc đời ta!" Nhị sư huynh Lăng Tiếu vừa nói vừa vỗ ngực cam đoan.
"Ta lập tức mang ra chợ bán, chọn mua cho ngươi một khôi lỗi đẹp trai nhất!"
Mấy ngày sau, Lý Phàm như mong muốn nhận được một khôi lỗi cơ quan.
Mặt Lăng Tiếu vô cùng đắc ý: "Tiểu sư đệ, theo như ta được biết khôi lỗi này có thực lực Kim Đan kỳ đấy. Ta cũng phải tốn một phen công sức mới từ chỗ người ta mua được!"
"Sư huynh thật lợi hại! Cảm ơn sư huynh!" Sau khi Lý Phàm lên tiếng khen ngợi nhị sư huynh xong, liền cầm lấy khôi lỗi nhanh chóng chạy mất tăm hơi.
"Thân thể của tiểu sư đệ khôi phục càng ngày càng tốt rồi!" Lăng Tiếu cảm thán.
Trong mật thất.
Lý Phàm đặt khôi lỗi đứng thẳng trước mặt, cắt một ra vết thương ở lòng bàn tay.
Nhỏ máu tươi của mình lên khôi lỗi.
Đồng thời vận động công pháp "Thân Hóa Tha Tự Tại", vừa tế luyện vừa cảm nhận từng chút một biến hóa phát sinh trên người khôi lỗi.
Lý Phàm từ bỏ suy nghĩ muốn tu luyện Thân Hóa Tự Ngã.
Nhưng cũng không hẳn là từ bỏ hoàn toàn.
Kế hoạch của hắn, thận ra cũng được tính là một loại Thân Hóa Tự Ngã trong tình huống đặc biệt.