Trong miệng lại tiện hỏi ra một câu: "Không biết quán chủ là vị tiền bối nào trong Vạn Tiên Minh? Hình như trước giờ đều chưa từng nghe nói đến vị này."
Bính Dần cười nói: "Ngươi không biết cũng là lẽ đương nhiên. Quán chủ lão nhân ngài trước giờ ít giao du với bên ngoài, hành sự khiêm tốn. Đến cả những nhân viên giải thoát như bọn ta muốn gặp mặt ngài ấy một lần cũng không dễ dàng."
"Nhưng mà, cho dù là luận bối phận hay tư cách, không có mấy người ở Vạn Tiên Minh dám xưng bản thân mình ở trên quán chủ."
Bính Dần có chút tự hào giới thiệu về vị quán chủ kia.
"Ồ?" Lý Phàm không khỏi tò mò.
Bính Dần hạ giọng của mình xuống vài phần: "Quán chủ là lão nhân gia, ngài ấy đã tồn tại ở thế gian này từ thời Hoang Cổ xa xôi. Đó là từ rất lâu trước khi nhân tộc vẫn chưa trở nên hưng thịnh đấy."
"Tất cả sự vật trên thế gian, cơ hồ đều không thể thoát khỏi pháp nhãn của ngài. Được xưng là không gì không biết, không gì không hiểu."
Sự sùng bái của Bính Dần khó mà diễn tả thành lời.
Lý Phàm lại cảm thấy lời nói của đối phương có chút quen thuộc.
"Ngài ấy là biểu tượng của trường sinh và trí tuệ. Bọn ta đều tôn xưng ngài thành 'Đế Tam Tiên Ông'. Bính Dần chậm rãi nói.
Sắc mặt của Lý Phàm có chút kì quái, trong lòng lẩm bẩm: "Đế Tam... Mô?"
Tuy nhiên, Bính Dần không hề phát giác ra sự thay đổi của Lý Phàm, vẫn thao thao bất tuyệt giải thích cho Lý Phàm nghe, vị lão quán trưởng này bác học uyên thâm thế nào, trí tuệ ra sao.