" Nhất Tâm, có lẽ cũng tương tự với ( Truyền Pháp), đại biểu cho Nghịch thiên địa chi lý của Triệu sư tỷ."
" Sao lại là Nhất Tâm?"
Lý Phàm chau mày.
" Nhất Tâm mang ý nghĩa chuyên tâm, đồng tâm..."
Ánh mắt của Lý Phàm hơi khựng lại. Hắn lại nghĩ đến lời nói có phần quái dị của Triệu sư tỷ.
" Ở lại trong Vạn Tiên Minh quả là lãng phí. Hay là đầu nhập qua ta đi!"
Đầu nhập...
" Mình?!"
Lý Phạm kiểu như hiểu ra điều gì đó.
Liên tưởng đến vài ngàn tu sĩ Ngũ Lão hội đến gây hấn trước đó. Từ đầu đến cuối bọn họ đều chỉ có một biểu hiện duy nhất. Không hề có chỉ quân nhưng hành động ngôn ngữ lại đồng loạt một cách kỳ lạ. Thậm chí khi đối mặt với cái chết cũng không hề tỏ ra một chút khoảng sợ. Sau khi toàn bộ bị tiêu diệt cũng không hề có dị tượng tương ứng phát sinh...
" Vạn chúng... đồng lòng?"
Lý Phàm giác ngộ ra được điều gì đó.
" Vạn vật sinh linh khi sanh ra đều có sự khác biệt, ở thế gian này đều là những cá thể độc lập."
" Đây là đạo lý của trời đất."
" Nếu đạo lý này bị nghịch chuyển..."
" Trong ngươi có ta, trong ta có ngươi, thực chất lại là cùng một thể."
Lý Phàm bất ngờ nghĩ ra, trước khi xuyên vượt đã từng nghe đến lý luận (ý thức tập hợp thể), (liên hợp thể).
Một giống loài đông đúc nhìn có vẻ bao gồm rất nhiều chủ thể riêng biệt, nhưng về bản chất thực ra lại là (cộng hưởng thể) cùng phân hưởng tất cả cảm xúc với nhau.