Một chút sau, Hoàng Lão lại có chút hưng phấn nói tiếp: " Nhưng người ngoài chắc chắn sẽ không nghĩ được rằng Dược Vương tông chúng ta có ( Đạo Tiêu) của những tiên giới khác."
" Nhờ vào chỉ dẫn của đạo tiêu này, chúng ta có thể vượt qua vô tận hư không, tiến đến thế giới mới."
Liễu Như Trần cảm khái:" Năm đó tổ sư vô ý hành thiện, không ngờ lại vì hậu bối chúng ta để lại một đường..."
" Ý?"
Âm thanh ngạc nhiên của Liễu Như Trần bất ngờ vang lên.
" Sao vậy?" Hoàng lão hỏi.
" Kỳ quái, tại sao đường đi của Dược Vương Đỉnh lại phát sinh chênh lệch?" Âm thanh của Liễu Như Trần mang chúc thắc mắc." Chẳng lẽ cảm ứng về đạo tiêu đã xảy ra chuyện gì?"
Một lúc sau.
" Dược Vương Đỉnh không xảy ra vấn đề gì."
" Vậy thì tại sao..."
Liễu Như Trần chưa kịp tìm ra đáp án, âm thanh hoảng loạn của Hoàng lão đã truyền đến.
" Tông chủ, tình huống dường như có chút không ổn."
" Sao chúng ta không giống như đang tiến về phía trước, ngược lại đang hướng lên trên?"
Cảnh sắc xung quanh bất ngờ biến hóa.
Tầm mắt không ngừng rút nhỏ, bọn Tiêu Hằng nhìn thấy được từ khi rời khỏi Huyền Hoàng giới không bao lâu, Dược Vương Đỉnh vốn đang bay thẳng ra ngoài, lại không biết vì sao mà từ từ thay đổi quỹ đạo. Trông cứ như phía trên đang có thứ gì đó hút lấy nó vậy.
Dược Vương Đỉnh vẽ ra một đường cong trong vùng hư không âm u. Không thể nào thoát được, nó cứ từ từ bị hút lên trên, tốc độ ngày càng nhanh.