Trong sự hoảng sợ, Lệnh Hồ xung rơi vào mê loạn vô cùng vô tận.
Không nghe thấy tiếng động trong phòng, bọn Tiêu Hằng mới bước vào.
"Đạo hữu, những lời nói của chúng ta, có phải là giả không?" Tiêu Hằng nhẹ giọng mà hỏi.
Lệnh Hồ xương không hồi đáp.
"Kỳ thực, bọn ta rất hiếu kỳ với tình huống lúc đó của Dược Vương tông."
"Hay là đạo hữu kể rõ tận tường, năm đó. Liễu tông chủ lấy đỉnh làm thuyền, phá giới mà đi, sau đó đã phát sinh chuyện gì?"
"Nói không chừng, nhiều người cùng suy nghĩ lại có thể suy ra được nguyên do phát sinh của tất cả chuyện này."
Tiêu Hằng tiếp tục khuyên.
Sau một lúc lâu yên tĩnh, Lệnh Hồ Xương có chút mê man nói: "Thật ra ta cũng không rõ là phát sinh chuyện gì."
"Cứ giống như một giấc mộng vậy."
"Lúc đó Liễu tông chủ nhờ vào đại thần thông, phá vỡ kết cấu Huyền Hoàng giới, điều khiển Dược Vương Đỉnh đi sâu vào vùng hư không."
"Theo kế hoạch vốn có là sẽ đi tìm những tu tiên giới khác trong truyền thuyết, nhưng..."
Lệnh Hồ Xương ngập ngừng, như đang hồi ức về tình cảnh lúc đó.
"Không bao lâu sau, trong đỉnh phát ra cảnh báo."
"Nói là bất ngờ gặp phải một lực hút nên đã mất đi phương hướng."
"Liền lệnh chúng ta trở về căn phòng của mình chuẩn bị vào trận pháp ( Đại Mộng Xuân Thu ) để ngủ say.
"Sau đó Dược Vương Đỉnh rung động ngày càng kịch liệt. Ngay cả việc phát động Đại Mộng Xuân Thu cũng bị ảnh hưởng, không thể thành công."