Tình huống không rõ, ba người tụ tập bên nhau, vội vàng lui lại.
Tu sĩ Dược Vương tông bò dậy từ dưới mặt đất, đầu tiên là hơi ngơ ngác quan sát xung quanh.
Sau đó dường như nhớ ra gì đó, đồng tử dần dần khôi phục tinh thần.
Hắn bấm ngón tay tính toán, giật mình nói: "Đã qua 24 năm rồi sao?"
Sau đó rốt cuộc chú ý đến ba người Tiêu Hằng trong phòng.
Trên mặt hắn có vẻ kinh ngạc, nhưng mà rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
"Bái kiến tiền bối!" Ba người Tiêu Hằng đồng thanh.
"Là các vị đạo hữu đánh thức ta à?" Hắn hỏi.
Tu sĩ Dược Vương tông thấy ba người bọn Tiêu Hằng cung cung kính kính gọi mình là tiền bối thì lộ vẻ ngạc nhiên.
Vội vàng khoát tay: "Chư vị đạo hữu sao lại nói vậy chứ? Chẳng nhẽ muốn đem ta ra làm trò cười à?"
"Đều là tu sĩ Nguyên Anh, chúng ta xưng hô cùng bối phận là được."
Hắn nói với Trương Hạo Ba và Tô tiểu muội.
"Tu sĩ Nguyên Anh?"
Quan sát kĩ càng, Tiêu Hằng bọn họ mới phát hiện, tu sĩ đã ngủ say mấy ngàn năm trước mắt này có vẻ thật sự chỉ có tu vi Nguyên Anh.
Nhưng lại cho bọn họ cảm giác rất khác biệt với tu sĩ Nguyên Anh hiện nay.
Vì vậy nên mới dẫn đến việc bọn họ không phân biệt được tu vi của hắn.
Không cần nói thế nào, tu sĩ Nguyên Anh thời thượng cổ có thể sống đến ngày nay tuyệt đối không đơn giản.
Tiêu Hằng bọn họ vẫn chưa hết cảnh giác, vừa nghĩ suy tìm đề tài để tiếp tục bắt chuyện, mong có thể moi ra chút tình báo nào đó.