Chỗ hiện tại là một khu vực phong bế trống rỗng.
Đỉnh đầu và ranh giới khu vực đều là vách tường kim loại thoáng thanh quang thăm thẳm.
Mà Tiểu Dược Vương đỉnh chở bọn họ đến đây lúc này lại không thấy tung tích.
"Tiêu Hằng nhanh tới đây!"
Âm thanh của Tô tiểu muội từ phía trước cách đó không xa truyền đến, Tiêu Hằng và Trương Hạo Ba vội vàng phi thân đuổi kịp.
Một cánh cửa đồng xanh to lớn thẳng đứng.
Trên cửa khắc đồ án đỉnh tròn ba chân hai tai.
Nhìn hình dạng của nó nghiễm nhiên y hệt đỉnh nhỏ trong tay bọn họ.
"Thứ khắc trên này hẳn là Dược Vương chân đỉnh trong truyền thuyết." Tiêu Hằng suy nghĩ trong lòng.
Tô tiểu muội nói: "Vừa rồi ta đã dò xét xung quanh, nơi này ngoài cửa đồng xanh ra thì không có cửa ra vào khác."
"Nhưng cửa này bây giờ lại mở không ra."
Trương Hạo Ba nghe vậy, vận chuyển lực lượng, hai tay ép sát vào cửa đồng xanh.
Mãnh liệt dùng sức.
Cửa đồng xanh không hề nhúc nhích.
"Nếu không công kích thử xem?"
Tiêu Hằng đề nghị.
Trương Hạo Ba trầm ngâm một lúc, chậm rãi gật đầu.
Lui về sau một chút, trên đỉnh đầu Trương Hạo Ba, hư ảnh một vùng biển cả màu máu chợt hiển hiện.
"'Huyết Hải động thiên', không nghĩ tới người tính tình tốt như Trương Hạo Ba, Nguyên Anh động thiên lại đáng sợ như vậy." Tiêu Hằng hít một hơi thật sâu.
Tuy không phải lần đầu nhìn thấy cảnh tượng này, đối mặt với sát khí ngập trời trong biển máu vô biên, Tiêu Hằng vẫn cảm thấy có phần hãi hùng khiếp vía.