Tiêu Hằng cau mày thật chặt.
"Không nên chứ."
Tiêu Hằng chưa từ bỏ ý định lại tìm kiếm một lượt.
Nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Tô tiểu muội lấy Tiểu Dược Vương đỉnh ra từ nhẫn trữ vật, cầm trong tay, lần nữa cảm ứng.
Kết quả vẫn không hề thay đổi.
"Làm sao bây giờ?"
Sau khi thử một phen không có kết quả, ba người lại lần nữa tập hợp thương nghị.
"Có chút cổ quái."
"Trong cảm giác rõ ràng Dược Vương chân đỉnh ở ngay chỗ này, nhưng cố tình lại không thấy tăm hơi."
Tiêu Hằng dò xét bốn phía, mặt đầy khó hiểu.
"Có lẽ là nó đã ẩn giấu đi."
Trương Hạo Ba híp mắt, chợt nói.
Nói xong, hắn kích phát linh lực, phát ra một luồng linh nhận tới vị trí của Dược Vương đỉnh trong cảm ứng.
Dường như đánh trúng gì đó, không khí vặn vẹo một hồi.
Linh nhận vô thanh vô tức biến mất không thấy đâu nữa.
Sau đó cảnh tượng không ổn định khôi phục bình thường.
"Quao! Thật sự là vậy này!"
Tô tiểu muội hưng phấn vỗ tay.
Bay qua chỗ điểm dị thường.
Thế nhưng vừa rồi tựa như ảo giác, nàng không chút trở ngại xuyên qua.
Có phần không tin, Tô tiểu muội lại thử thêm mấy lần, kết quả đều là như thế.
"Tức chết ta rồi, rốt cuộc là chuyện như nào!"
Tiêu Hằng thì trầm ổn hơn nhiều, lấy tay cẩn thận chạm vào kết giới không tồn tại.
"Tiểu Dược Vương đỉnh là chìa khoá vào Dược Vương chân đỉnh."
Tiêu Hằng như có điều suy nghĩ.