"Luyện Khí hậu kỳ cũng không thể đặt chân ở đây."
"Chỉ có thực lực Trúc Cơ mới có thể miễn cưỡng tiếp tục đi tiếp."
Áp lực vực sâu mang tới thoáng hiện.
"Tầng thứ ba không rộng lớn như rừng Linh Ngữ, chỉ nằm giữa độ sâu tám vạn trượng đến mười vạn trượng."
"Nhưng mức độ hung hiểm lại cao gấp mấy lần không chừng."
Tiếp tục đi xuống, xa xa, ba người Tiêu Hằng liền nghe thấy tiếng nổ vang từ phía dưới mơ hồ truyền đến.
Tiêu Hằng nhìn về phía xa, trong sương trắng mênh mông dường như đang có hai bóng dáng to lớn đứng giữa không trung, tay cầm dao sắc đối chiến với nhau.
"Tầng thứ ba, 'Khôi Lỗi Hiệp Gian'."
"Có hai khôi lỗi đúc đá khổng lồ thời kỳ thượng cổ chiến đấu trong khu vực này."
"Hai khôi lỗi ở trạng thái kỳ dị giữa hư và thực. Phi thân đến gần xem xét, hệt như như ảo ảnh, không cách nào đụng vào."
"Nhưng ảnh hưởng của chúng nó đến xung quanh khu vực lại chân thật tồn tại."
"Khôi lỗi cao gần hai vạn trượng, thực lực nghe nói đã gần đến Hợp Đạo."
"Dù là cách rất xa cũng có thể bị dư âm đối chiến dấy lên làm bị thương."
Ầm! Ầm!
Trong sương trắng mờ mịt, hai bóng dáng rối đá như ẩn như hiện.
Ba người nhìn cảnh giả tưởng này mà ngây ngẩn xuất thần.
Qua hồi lâu, Tiêu Hằng mới cất tiếng nói: "Được rồi, chúng ta tiếp tục đi xuống thôi."
"Mọi chuyện cẩn thận là hơn."
Trong quá trình đi xuống phải thường xuyên chú ý tới động tác của hai khôi lỗi đá cỡ lớn, tránh né khả năng năng lượng trùng kích.