Tiêu Hằng nhìn các tu sĩ qua lại không dứt, trong lòng âm thầm đề cao cảnh giác.
Tu sĩ có thể tới vực Thương Ngô thăm dò phần lớn không phải loại dễ chơi.
Mục đích bọn họ tới đây ngoài vì thu thập những đặc sản có giá trị không nhỏ của vực Thương Ngô ra.
Hơn nửa cũng là vì viên hỏa lưu tinh từ trên trời rơi xuống năm đó mà đến.
Những năm gần đây, chuyện liên quan tới thân phận thật của hỏa lưu tinh vẫn luôn là mỗi người nói một kiểu.
Nó là Dược Vương chân đỉnh thời kỳ thượng cổ phá giới mà đi cũng chỉ là một loại suy đoán lưu truyền rộng rãi trong đó mà thôi.
Bất kể thế nào, có thể làm cho tất cả tu sĩ tận mắt thấy nó đều sinh ra cảm giác tim đập nhanh.
Viên hỏa lưu tinh này nhất định không tầm thường.
Cái gọi là người vì tiền mà chết.
Như này cũng không khó hiểu, vì sao liên tục có tu sĩ bên ngoài cần mẫn không ngừng truy tìm nó.
"Đi thôi." Đám người Tiêu Hằng không vào thành Lâm Thương.
Trực tiếp bay qua cột mốc ranh giới, đi tới tầng thứ hai dưới lòng đất ba vạn trượng.
Trong nháy mắt khi vượt qua cột mốc ranh giới, tựa như đã đi qua một vòng bảo hộ vô hình nào đó.
Một cảm giác khác thường dâng lên trong lòng Tiêu Hằng.
"Thực lực trở nên yếu đi mấy phần, quả nhiên giống như trong truyền thuyết."
Trong lòng không nhịn được nhiều thêm mấy phần nặng nề, Tiêu Hằng truyền ngôn hỏi hai người Tô tiểu muội.