Chẳng qua Tô Trường Ngọc cũng đã nhìn ra, lúc này mọi người ở đây ngoài Tiêu Hằng ra, những người khác trước mắt đều không quá coi trọng 'Phục Tiên'.
Ít nhất, so với tu vi của bản thân, cái gọi là truyền thừa của 'Phục Tiên' thực sự không đáng giá nhắc tới.
Trong lòng Tiêu Hằng cũng chưa chắc không rõ điểm ấy.
Nhưng trong lòng hắn tự có phẩm đức, lại không hề áp đặt người khác.
Bởi vậy cũng không tiện nói thẳng.
Ánh mắt Tô Trường Ngọc tuy luôn nhắm nhưng lại hiểu rõ tâm sự của mọi người trong này.
Sau đó chủ động đứng ra giải vây: "Không bằng như này, Tiêu Hằng, tiểu muội còn có Trương Hạo Ba, các ngươi kết bạn đi vực Thương Ngô."
"Còn ta thì ở lại đây."
Không chờ Tô tiểu muội phản bác, hắn tiếp tục giải thích: "Công pháp ta tu luyện đặc biệt. Cái gọi là cơ duyên thực ra cũng không có tác dụng bao lớn đối với ta."
"Vì vậy các ngươi cũng không cần để ý."
Tiêu Hằng nghe vậy, quăng tới cho Tô Trường Ngọc ánh mắt cảm kích.
Tô tiểu muội lại như hờn dỗi nghiêng đầu đi, không nhìn Tô Trường Ngọc.
Nhưng tiểu muội vẫn rất tin phục Tô Trường Ngọc.
Bây giờ hắn lên tiếng, sự tình gần như đã chẳng khác nào định ra.
"Vậy chẳng phải dư ra một chiếc Tiểu Dược Vương đỉnh sao. Chẳng lẽ thật sự như lời tiền bối, bán nó đi?" Trương Hạo Ba cau mày hỏi.
"Không thể." Tô Trường Ngọc lắc đầu bác bỏ.