Tiêu Hằng nhìn quyết định các đồng bạn đưa ra, trong lòng không khỏi cảm động.
Hắn biết 'Phục Tiên' so sánh với Vạn Tiên Minh là lực lượng cách xa cỡ nào.
Vốn cũng chỉ dự định chính mình một thân một mình gánh vác sứ mệnh 'phục hiện'.
Nhưng may mà mọi người không làm hắn thất vọng.
Lúc hắn muốn nói chuyện lại nghe một âm thanh nhút nhát nói: "Vạn Tiên Minh không phải thứ tốt!"
Tiêu Hằng nhất thời có phần buồn cười.
Theo âm thanh nhìn lại, chỉ thấy một thiếu niên ngây ngô đang sờ ót, cả khuôn mặt đỏ bừng.
Tiêu Hằng cười khích lệ nói: "Vô Ưu, rất quyết đoán!"
Trên mặt thiếu niên càng thêm nóng cháy.
Thiếu niên này chính là hậu nhân của hai phàm nhân Ly giới lúc trước cùng Tiêu Hằng rời biển Tùng Vân lánh nạn, Hàn Vô Ưu.
Cha mẹ hắn sớm ở mấy năm trước đều đã vì bệnh qua đời, mà bản thân hắn đều là do mấy người Tiêu Hằng, Tô Trường Ngọc tự tay nuôi lớn.
Tư chất tu hành của Hàn Vô Ưu không tệ, đã bước lên con đường tu hành dưới sự chỉ dẫn của Tiêu Hằng.
Mười mấy tuổi đã là Luyện Khí hậu kỳ.
Khen ngợi Hàn Vô Ưu xong, Tiêu Hằng quay đầu lại.
"Tâm ý của mọi người ta đã biết. Song có một điểm không thể phủ nhận, Vạn Tiên Minh thực sự quá cường đại. Dựa vào thực lực của chúng ta hiện tại, muốn cứng rắn va chạm với nó không khác nào lấy trứng chọi đá."
"Lời của tiền bối trước khi vẫn lạc rất đúng, nhiệm vụ chủ yếu của chúng ta là ẩn nhẫn, truyền thừa."