Dự cảm không lành càng lúc càng mãnh liệt, chờ lúc Tiêu Hằng chạy đến thì không khỏi hoàn toàn ngây người.
Dường như đã xảy ra nổ tung kịch liệt, không thấy tăm hơi của đầu lâu tiền bối.
Chỉ còn lại một cái hố sâu đen như mực tựa như nói đang trước đây không lâu nơi này đã xảy ra ác đấu.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Sắc mặt Tiêu Hằng trở nên có chút khó coi.
"Lẽ nào lại là Vạn Tiên Minh đuổi tới?"
Nhớ tới lời dặn dò của đầu lâu tiền bối với hắn trước khi ngủ say, Tiêu Hằng vô thức nghĩ đến.
Tiêu Hằng lăn lộn ở châu Thạch Lâm hơn mười năm, giờ đây đã sớm không phải thiếu niên ngây thơ hoàn toàn không biết gì về Tu Tiên giới lúc trước.
Do vậy nên trong lòng mới của hắn mới càng thêm lạnh ngắt.
Lúc hắn Luyện Khí dám nói ra lời hùng hồn "hủy diệt Vạn Tiên Minh, trọng chấn vinh quang Phục Tiên, bọn ta nghĩa bất dung từ".
Nhưng hắn bây giờ đã là Kim Đan cảnh lại không dám phát ngôn bừa bãi như vậy nữa.
"Tiền bối dặn dò, nếu không liên lạc được với hắn thì đại biểu nơi này đã bị lộ. Vì lý do an toàn, phải nhanh chóng phá huỷ xương tay, cắt đứt mọi liên hệ với nơi này." Tuy trong lòng không nỡ lắm nhưng Tiêu Hằng cũng không phải người không quả quyết.
Trước khi rời đi tìm hết một lượt Tiên Khiển cảnh.
Tiêu Hằng ngoài ý muốn phát hiện, tế đàn bạch cốt trong bí cảnh hình như vẫn chưa hoàn toàn bị phá hủy.