Chỉ thấy vẻ mặt y ngơ ngác, vô cùng tò mò nhìn đứa bé bên cạnh hỏi.
Đứa bé đó thoạt nhìn trông không quá năm, sáu tuổi, nhưng những lời nói ra, lại tuyệt đối không phải là lời của một đứa bé.
"Vạn vật từ không đến có, rồi lại từ có về không."
"Ngũ hành hợp nhất, chẳng qua cũng chỉ là biến thành dáng vẻ nguyên bản của nó mà thôi."
Đứa trẻ mặc thanh sam mỉm cười trả lời.
Lão giả mặc thanh sam nghĩ ngợi một hồi, nhất thời cảm thấy mình đã tìm ra được đáp án, vô cùng vui vẻ nói: "Ta biết rồi sư phụ, ý của người là, không lâu sau, nơi này sẽ quay trở lại thành một vùng hư không hỗn độn, giống như chúng ta đã từng thấy trước đó. Có đúng không?"
Đứa trẻ bật cười ha hả, nhìn người già hơn bằng ánh mắt hiền từ: "Ngươi nói không sai. Nếu như không có sự can thiệp từ bên ngoài, để nó tự do phát triển, biến hóa, thì quả thực sẽ là như vậy."
"Nhưng nếu như có một ngày, người ngoài xông vào nơi này, lấy đi một vài vật trong động thiên. Vậy thì lại khó nói rồi."
Đứa trẻ nhìn Ngũ Hành động thiên ở phía dưới, khẽ thở dài nói.
Nghe vậy, Lý Phàm hơi sửng sốt, hắn híp mặt cẩn thận nhìn sư đồ trước mắt mình.
Một già một trẻ đều hành động như thể Lý Phàm hoàn toàn không tồn tại vậy.
Lão giả nhíu mày thật chặt, cứ như đang suy nghĩ về những lời sư phụ mình nói.
Một lúc sau, ông ta chợt ngộ ra: "Trong động thiên này, ngũ hành luân chuyển, hợp thành một thể, hoàn hảo không tì vết. Nếu như có thể một biết thành năm, vậy thì cũng có thể để ngũ hành hợp nhất. Nhưng nếu như có người ở bên ngoài lấy đi một phần từ ngũ hành, thì sẽ dẫn đến việc ngũ hành mất cân bằng. Sau đó..."