"Hửm? Không đúng."
Nghĩ tới đây, Lý Phàm chợt sững sờ.
"Thiên Huyền Tỏa Linh."
"Có lẽ..."
Ngay khi hắn dường như sắp chạm tới sự thật của vấn đề, truyền tống trận đường dài vừa hay kết thúc.
Một cảm giác choáng váng đột ngột ập đến, làm gián đoạn dòng suy nghĩ của hắn.
Rõ ràng, nhiều người trong đội ngũ Hoàng Phủ Tùng chưa bao giờ thử qua truyền tống trận đường dài.
Mất cảnh giác, cơ thể bọn họ nghiêng lệch suýt ngã xuống đất.
Trông khá xấu hổ.
Thích Bất Dịch không có biểu hiện gì bất thường mà lấy ra viên Tịnh Thể Phất Trần đan từ trong lòng ra một cách rất chuyên nghiệp rồi phân phát cho mọi người.
Lý Phàm ghi nhớ lại cảm giác vừa lóe lên trong kia, rồi nuốt đan dược vào.
Đan dược tỏa ra ánh sáng màu lục tan chảy trong miệng, phát huy tác dụng rất nhanh.
Sau một lát, cảm giác không thoải mái của cơ thể đã biến mất.
Dưới sự chỉ huy của Thích Bất Dịch, mọi người lần nữa thông truyền tống trận đường dài trên quảng trưởng của Thiên Khu châu đến thành Chư Tì.
Sau đó tự mình triệu hồi một chiếc thuyền Độ Trần, chở mọi người hướng về phía Ngũ Hành đại động thiên.
Bước vào trong khoang thuyền, Lý Phàm lập tức đã nhận ra chiếc thuyền Độ Trần này khác hoàn toàn với chiếc của Hoàng Phủ Tùng.
Thân thuyền ngăn cách trong ngoài, khi vào bên trong sẽ mất đi nhận thức với bên ngoài.
Dù là giờ phút này thuyền Độ Trần dùng tốc độ cực nhanh chạy như bay, Lý Phàm cũng chỉ như đang đứng trong một trạch viện tĩnh lặng.