"Chúc mừng tiểu hữu, được như ý nguyện rồi á! Mức độ quan trọng của Ngũ Hành Động Thiên đều nằm trong những vị trí đầu trong tất cả những mật cảnh của Vạn Tiên Minh."
"Vả lại chính vì địa vị đặt cách, công việc xây dựng Thiên Huyền Tỏa Linh trận cũng chỉ vừa bắt đầu."
"Lần này tiểu hữu đến đó vừa hay có cơ hội thi triển tài năng. Nếu như có thể cố thêm chút nữa, không phải không có khả năng giành được vị trí đầu bảng."
Hoàng Phủ Tùng cười nói với khuôn mặt hớn hở.
Lý Phàm biểu hiện vẫn như cũ: "Cảm tạ tiền bối tương trợ. Việc này vãn bối nhất định ghi nhớ trong lòng!"
Hoàng Phủ Tùng khoác tay: "Nói gì thế hả, thật ra mà nói, lần này là ta hưởng lây lợi ích từ ngươi đó."
"Nhưng mà có chuyện này ta vẫn nên nhắc nhở tiểu hữu." Hoàng Phủ Tùng thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói.
"Ồ?" Trước sự nghiêm nghị khác thường của Hoàng Phủ Tùng, Lý Phạm cũng trở nên cẩn thận hơn.
"Xin tiền bối chỉ dạy!"
Hoàng Phủ Tùng nói tiếp: "Những mật cảnh vốn có thể đi trừ Ngũ Hành Đại Đồng Thiên, còn có những lựa chọn khác. Thực ra vừa nãy Lục thủ tịch có chút do dự khi quyết định nên cho chúng ta đến Ngũ Hành đại động thiên hay không."
"Nhưng mà có một chuyện phát sinh không lâu trước đã thay đổi chủ ý của nàng ta."
Thần sắc Lý Phàm có chút trầm trọng, im lặng chờ nghe những lời tiếp theo.
"Đây là điều cơ mật tuyệt đối, hiện giờ chỉ có vài người trong Vạn Tiên Minh biết được. Tiểu hữu nhớ không được truyền ra ngoài."