Hoàng Phủ, Đông Phương đều là người tinh ranh, nghe thấy thâm ý trong lời Lục thủ tịch, trong lòng kinh ngạc vô cùng, không dám tiếp lời.
Lại nghe nàng ta tiếp tục nói: "Ta nếu không biết thì thôi, nay đã tận mắt gặp được thì khẳng định là không thể không quản việc này."
"Nhưng đây lại là việc vượt quá phạm vi xử lý của ta, nếu vì thế mà gây ra hiểu lầm của ai đó, truyền ra những lời đồn đãi không tốt thì không hay rồi."
"Đang trong thời khắc quan trọng, trên dưới trong Vạn Tiên Minh nên đoàn kết một lòng mới đúng."
"Hai người có biện pháp nào vẹn toàn hay không?"
Hai người liền nhớ đến những lời đồn đãi đã nghe được, suy xét sơ qua là đã biết được ý tứ trong lời nói của Lục thủ tịch rồi. Trong lòng hai người thầm kêu khổ.
Cảm nhận được ánh mắt của Lục Khê thuyền liên tục quét qua quét lại hai người, Đông Phương với Hoàng Phủ cảm nhận được áp lực đè nén nặng nề. Lãnh đạo đặt câu hỏi thì sao có thể im lặng không trả lời được đây.
Trán lấm tấm mồ hôi vì tìm biện pháp, bất ngờ, Hoàng Phủ Tùng nhớ lại cuộc trò chuyện của hắn với Lý Phàm trước kia.
Nhanh chóng nắm bắt được biện pháp, hắn cắn răng trả lời: " Thủ tịch có lẽ không biết, ti chức trước kia từng hàn huyên với Lý Phàm. Người này tuy là sắp hết tuổi thọ nhưng vẫn nguyện ý hiến dâng đến thời khắc cuối cùng của sinh mạng."