Nhưng trong cảm nhận của Lý Phàm thì luồng thần thức cường đại bao trùm Hóa Linh Giản kia vẫn chưa từng rời đi. Vì vậy nên hắn vẫn luôn cẩn thận, chưa từng biểu hiện ra bất cứ điều gì dị thường.
Mọi người vẫn đang quên mình để làm việc, đảo mắt đã hai ngày trôi qua. Khi sắp cho Thiên Huyền trận khu vào vị trí, Tỏa Linh trận sắp hình thành thì Lục thủ tịch cuối cùng cũng hiện thân.
"Mặt kính thiên huyền này hãy để ta lại lắp đặt."
Nàng đưa ra yêu cầu khiến cho tất cả mọi người đều có chút bất ngờ.
Tuy là có chút ngoài dự kiến, nhưng không ai dám kháng cự lại mệnh lệnh của Lục thủ tịch.
Thần sắc Đông Phương Diệu có chút lo lắng, mang hư ảnh màu đỏ do Thiên Huyền trận khu hóa thành giao cho Lục Khê Thuyền.
Trước hàng vạn ánh mắt của các tu sĩ, Lục Khê Thuyền đặt mặt kính Thiên Huyền vào vị trí khắc tâm của trận pháp.
Mặt kính cứ như rất quen thuộc với nàng ta, nàng gần như không cần phải điều động gì hết là đã ngoan ngoãn tìm đúng vị trí, bắt đầu tiếp nối với trận pháp xung quanh.
Cảnh tượng giống hệt với lúc ở Vực Thẳm Gào Thét, từng sợi từng sợi ánh sáng màu xanh lấy trung tâm trận khu làm tiếp điểm, không ngừng hướng rộng ra bên ngoài.
"Ửm?"
Lý Phàm nhạy bén phát giác được Thiên Huyền Tỏa Linh trận nơi đây có chút khác biệt so với trận pháp hắn xây dựng trước kia. Mặt ngoài không có biểu hiện gì khác lạ, nhưng suy nghĩ lại đang nhanh chóng chuyển động.