Não hải thoáng vụt qua ý nghĩ đó, Hoàng Phủ Tùng thầm mắng một câu.
Mặc cho Trong lòng có phỉ nhổ thế nào nhưng trên mặt Hoàng Phủ Tùng luôn giữ vẻ mặt cười tươi tắn.
"Lý tiểu..."
"Ừm ừm, Lý Phàm tiểu hữu, ngươi quả thật là chân nhân bất lộ tướng á!"
"Có quan hệ như thế mà lại giấu giếm. Ngươi xem ta như người ngoài phải không!"
Thần sắc Lý Phàm vẫn như cũ: "Hoàng Phủ tiền bối, không biết ngươi đã đoán ra điều gì. Nhưng có lẽ ngươi đã hiểu nhầm rồi. Vãn bối tuyệt đối không có bối cảnh gì đâu."
Hắn nghiêm mặt đính chính.
"Đóng kịch, ngươi vẫn còn đóng kịch với ta à. Chẳng phải chỉ là sợ có ảnh hưởng không tốt về sau mà thôi à."
Trong bụng thầm nghĩ vậy nhưng Hoàng Phủ Tùng vẫn lập tức gật đầu nghiêm nghị nói: "Ta hiểu, ta hiểu!"
Lý Phàm thấy vậy chỉ cười cười mà không giải thích.
Hoàng Phủ Tùng lại không dễ dàng bỏ qua cơ hội, cho dù thực chất hai người không thân thiết gì mấy, lúc này vẫn tỏ vẻ như hai người có quan hệ rất tốt, vô cùng nhiệt tình nhằm kéo gần quan hệ.
"Hoàng Phủ tiền bối bình thường có nhiều cơ hội gặp được Lục phủ tịch hay không?"
Lý Phàm cũng tùy câu mà trả lời, mắt thấy Hoàng Phủ Tùng không có ý định ngừng lại, đành phải chen ngang lời hắn hỏi một câu như vậy.
Hoàng Phủ Tùng ngẩn người, có chút ngượng ngùng trả lời: "Lục chủ tịch có thân phận như thế..."