"Nếu không vẫn có thể đưa cho Hoàng Phủ huynh một cái để dùng khi cần thiết." Đông Phương cười cười giải thích.
Hoàng Phủ Tùng khoát tay: "Nhiệm vụ quan trọng hơn, nhiệm vụ quan trọng hơn."
"Ngươi nhanh hoàn thành nhiệm vụ, có thể sớm rời khỏi nơi quái quỷ này là tốt rồi."
Đông Phương gật gật đầu, đang định nói gì đó thì bất ngờ biến đổi sắc mặt.
Một ánh sáng xanh bất ngờ từ bên ngoài bay thẳng đến trước mặt hắn.
Lý Phàm nhìn qua, đó là một con chim nhỏ nhắn màu xanh lam. Nó không ngừng đập cánh, chiu chiu chít chít, hình như đang kể lại việc gì đó.
Đông Phương dường như hiểu được "tiếng chim ", sau khi nghe con chim "nói ", hắn bất ngờ đứng phắt dậy, khuôn mặt ngày càng nghiêm trọng.
"Ta hiểu rồi, ngươi cứ đi đi." Đông Phương mở miệng nói vậy.
Chim xanh hóa thành ánh sáng bất ngờ biến mất không còn tung tích.
"Chuyện gì thế?" Thấy vẻ mặt đông phương cứ như sắp phải đối địch, Hoàng Phủ Tùng có chút hiếu kỳ.
Đông Phương chắp tay: "Hoàng Phủ huynh, thứ lỗi ta không thể bồi huynh rồi."
"Ta vừa nhận được thông báo bất ngờ. Thủ tịch sẽ nhanh chóng đến đây khảo sát, ta phải lập tức đi kiểm tra một vòng để chắc rằng không xảy ra điều gì sơ sót."
Hoàng phụ tùng nghe thế cũng kinh ngạc, phải đứng dậy hỏi theo: "Thủ tịch? Là thủ tịch nào?"
Đông Phương cười khổ một tiếng: "Có thể khiến cho ta hồi hộp như vậy thì còn ai nữa? Tất nhiên là vị thủ tịch cao nhất rồi."