Và lúc này Lý Phàm cũng cảm nhận được thứ lực lượng cường hãn có thể hủy diệt tất cả những linh lực khác kia, Lý Phàm lập tức như trở thành phàm nhân, trái tim như luôn bị bóp chặt trong quá trình rơi xuống.
Trong thuyền Độ Trần mơ hồ truyền lại những âm thanh hoảng hốt.
Ngay khi Lý Phàm nghĩ rằng sắp phải chịu cảnh thuyền vỡ người chết thì từ dưới đáy Hóa Linh Giản bất ngờ tuôn ra một luồng khí cường đại đón lấy thuyền Độ Trần. Con thuyền bị lắc lư mạnh như cuồng phong cuốn qua, tốc độ rơi dần dần chậm lại. Luồng khí biến mất ngay khi thuyền Độ Trần vừa kịp tiếp đất một cách đầy khó khăn.
"Toàn bộ ra đây."
Theo mệnh lệnh của Hoàng Phủ Tùng, mọi người bước ra khỏi khoang thuyền, tập hợp ở boong thuyền.
"Ha ha ha, Hoàng Phủ huynh, đã lâu không gặp!"
Tiếng cười hào sảng vang lên, không lâu sau một nam nhân ở trần có thân hình rắn chắc nhảy lên thuyền Độ Trần. Bùm, tiếng động do hắn gây ra rất lớn, cả thân thuyền đều bị dao động nhẹ.
"Đông Phương huynh, đã lâu không gặp!" Khuôn mặt mập mạp của Hoàng Phủ Tùng mang đầy nét cười, nhiệt tình tiến tới ôm chầm lấy Đông Phương.
"Từ khi cách biệt ở ( Thiên Diệp Thư Lâm ) đến nay đã hai mươi ba năm, Đông Phương huynh phong thái vẫn như cũ, không thua kém năm đó á!"
Sau khi buông tay, Hoàng Phủ Tùng quan sát Đông Phương, khen ngợi tán thưởng như vậy.