Cho dù đã có trận pháp chia cách với hoàn cảnh bên ngoài, ở trong thuyền Độ Trần, Lý Phàm vẫn có thể cảm nhận được sức nóng ngoài kia.
Là sức nóng còn sót lại của lực lượng có thể thiêu rụi tất thảy. Trong thiên địa dường như chỉ còn sót lại uy năng màu đỏ sậm của lực lượng đó.
Mặt đất nứt nẻ, bầu trời luôn bị ngọn lửa mãnh liệt không ngừng thiêu đốt.
"Nghìn năm về trước, nơi này cũng là một nơi rất tốt á. Đáng tiếc ngày nay lại biến thành hình dạng này."
Bị xúc động bởi cảnh sắc hoang tàn nơi đây, Hoàng Phủ Tùng nhẹ thở dài, vạn phần cảm khái.
"Nếu không phải Hóa Linh Giản thật sự quá khác biệt, e rằng đồng minh sớm đã bỏ mặc nơi này rồi."
"Hóa Linh Giản có chỗ nào đặc biệt?" Lý Phàm thuận theo đó hỏi tiếp.
"Ngươi không biết?" Lần này Hoàng Phủ Tùng thật sự kinh ngạc rồi." Vậy ngươi gấp gáp muốn đến nơi này để làm gì?"
Lý Phàm liền biểu hiện dáng vẻ mình thật là oan khuất, vô tội.
Khuôn mặt Hoàng Phủ Tùng liên tục giật mạnh. May là tu luyện tính tình tốt nên có thể gắng gượng kềm nén không phát tác.
Lần nữa đảm nhiệm chức vụ nhân viên giải thích: "Bản thân Hóa Linh Giản không có chỗ gì đặc biệt, chỉ là do nơi đây có sinh ra một loại đá xanh lục."
"Loại đá tài nguyên này có thiên tính áp chế linh lực rất mạnh."
"Tu sĩ chúng ta nếu không có phương pháp ứng phó đặc biệt, một khi đến gần nó, toàn thân linh khí sẽ bị lắng đọng, không thể vận dụng, lập tức sẽ trở nên yếu đuối như người phàm."