"Tinh Khu Nguyên, Kiệt Thời Thiên, ..."
"Vãn bối đây tuy hiểu biết nông cạn, nhưng những địa điểm này đã từng được nghe qua."
Để che giấu mục đích thật sự của mình, Lý Phàm liên tục liệt kê ra khá nhiều bí mật và địa điểm quan trọng.
Những nơi này Lý Phàm được biết qua những văn hiến bí mật, chưa từng được đi qua.
Nhưng lúc này đem bọn chúng ra để đánh lạc hướng là biện pháp rất tốt.
"Tiểu tử ngươi biết được khá nhiều đó." Bị Lý Phàm vạch trần, Hoàng Phủ Tùng cũng không tỏ vẻ gì khác lạ.
Chỉ lầm bầm một câu rồi lại nghiêm mặt nói: "Nói thẳng cho ngươi biết vậy, ngươi cũng biết những nơi đó quan trọng như thế nào. Vốn không thể để cho người ngoài tùy ý chen chân."
"Không sai, xây dựng trận pháp ở những nơi như vậy có thể nhận được đỉnh hiến độ cao gấp vài lần so với những nơi bình thường khác."
"Nhưng những trận pháp liên quan đều có người chuyên phụ trách xây dựng. Một tiểu bối như ngươi, không có quan hệ rộng rãi, không có kẻ chống lưng, còn muốn tham gia vào để kiếm điểm..."
"Ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi đó."
Hoàng Phủ Tùng liên tục lắc đầu: "Ngươi xem biết bao nhiêu người trên bảng vàng thi đấu có ai làm được không?"
"Bọn họ không mạnh bằng ngươi?"
Đối mặt với chê trách của Hoàng Phủ Tùng, Lý Phạm cũng không hề chán nản, ngược lại liền nắm được trọng điểm trong đó.