"Bị vây công?" Tiết Mộ không tránh khỏi phát ra âm thanh hốt hoảng.
"Mê Thất... không lẽ là? Chỉ một lúc sau hắn đã phản ứng trở lại, thần sắc có phần kinh hoảng.
Hoàng Phủ Tùng từ từ gật đầu: "Không sai, những tu sĩ đó đều là tâm phúc của Kỷ viện trưởng, tuyệt đối trung thành, có thể vượt qua được mọi khảo nghiệm."
"Nhưng cho dù như vậy, một khi đã bước vào bên trong mê vực vẫn sẽ bị mất đi tâm trí."
"Xem kỹ viện trưởng như tử địch, liền hùng hổ tấn công không nương tay."
"Kỷ sư phụ thì sao? Người có bị lạc mất thần trí không?" Lý Phàm tinh tế nhận ra được vấn đề chốt yếu liền bày tỏ thắc mắc.
Hoàng Vũ Tùng nhìn Lý Phàm: "Kỷ viện trưởng tu vi cao thâm khó đoán, tất nhiên không thể dễ dàng mất đi ý chí của bản thân."
"Đáng tiếc là những tu sĩ tùy tùng đều có tu vì không yếu nên nên khi liên thủ với nhau đã gây ra không ít rắc rối cho Kỷ viện trưởng."
"Vì phải tự vệ, Kỷ viện trưởng đành phải giết tất cả bọn họ."
Hoàng Phủ Tùng tỏ vẻ thập phần nuối tiếc. Lý Phàm bọn họ nghe vậy cũng có chút bất ngờ. Sau đó liền liền hiểu ra sự việc nhưng lại không dám đi sâu vào tìm hiểu.
"Đích thực quá hung hiểm, khó trách phải tạm thời phong tỏa nơi đó." Lý Phàm tỏ vẻ hiển nhiên.
Hoàng Phủ Tùng dùng ánh mắt cảnh cáo Lý Phàm, truyền âm đến: "Tiểu tử, điều có thể nói ta đã nói với ngươi, đừng có mà được voi đòi tiên nữa."