Giữa biển sương mù, những đường sáng xanh xuất phát từ trung tâm kí điểm vươn theo đường vân của Tỏa Linh trận, từng lớp từng lớp vươn xa.
Lập tức, Vực Thẳm Gào Thét liền bị bao phủ bởi một tấm lưới tròn bằng hào quang xanh rộng lớn.
Luồng sương trắng cắn nuốt thọ nguyên và Ma Âm truyền đến cũng không cách nào che lấp được dáng vẻ tráng lệ của nó.
Những người ở tại đây đa số đều có tham gia vào bố trận, lúc này được tận mắt nhìn thấy thành quả ra đời sau nhiều năm vất vả, trong lòng cảm khái vô cùng.
Lý Phàm chăm chú nhìn điểm sáng xanh rực rỡ nơi trung tâm trận pháp mà cảm thán: "Chỉ có Thiên Huyền, mới có thể Tỏa Linh."
"Phổ biến rộng rãi Thiên Huyền Tỏa Linh trận cuối cùng cũng bắt đầu, cũng không biết được Vạn Tiên Minh sau này sẽ diễn biến đến mức độ nào."
"Cứ tiếp tục quan sát, nếu quả thật trở nên tệ hại thì trực tiếp Hoàn Chân là được."
"Thế nào đi nữa thì mình quả thật đã bỏ ra nhiều sức lực, tốn công, tốn sức đều có, có lẽ không đến nỗi kiếp này chỉ còn chút tuổi thọ lại không thể sống được đến chết già chứ?"
Trong khi Lý Phàm đang âm thầm suy nghĩ thì Thiên Huyền Trận Khu đã thành công tiếp nối với Tỏa Linh trận.
Tấm lưới sáng xanh hùng tráng bắt đầu như thủy triều rút lui, cùng lúc, trong lòng Lý Phàm cũng mơ hồ có cảm ứng, cứ như trên bầu trời vừa xuất hiện một đôi mắt luôn quan sát bọn họ.