Sau khi tìm kiếm suy nghĩ một hồi, Lý Phàm đi ra khỏi mật thất.
Hắn không lập tức bắt đầu làm việc chăm chỉ lại ngay, mà sử dụng Thiên Huyền Kính trong cứ điểm trước đã.
Tìm kiếm tin tức có liên quan đến Di tích Triều Nguyên tông.
Trước mắt số người thảo luận cũng không nhiều, nhưng đã có xu hướng thu hút và gây ra chấn động cực lớn.
Không lâu trước đó, trong Di tích Triều Nguyên tông mấy năm đổ lại đây gần như không có ai hỏi đến, bỗng xuất hiện dị tượng.
Bầu trời đổ mưa máu, những hư ảnh thỉnh thoảng xuất hiện, không ngừng quẩn quanh cũng xuất hiện dị biến khiến mọi người kinh hoàng.
Từ bên ngoài nhìn vào, những cảnh tượng vốn dĩ chỉ là cổ nhân nghìn năm trước, vô cùng bình thường.
Vào một khoảnh khắc nào đó, lại bỗng lóe lên, biến thành một diện mạo đáng sợ với ngũ quan trên mặt biến mất, trên gương mặt tái nhợt không ngừng rỉ ra những giọt máu.
Nhưng nó chỉ kéo dài trong khoảng vài lần hít thở, rồi lại quay trở về như bình thường.
Khiến mọi người nghĩ rằng đó chỉ là ảo giác của mình.
Song, những tu sĩ cẩn thận đã phát hiện ra, tần suất hư ảnh biến đổi ngày càng thường xuyên hơn.
Mà thời gian kéo dài mỗi lần ngũ quan biến mất, gương mặt chảy máu cũng không ngừng tăng lên.
Nếu như nói rằng chuyện này không có gì cả, vậy thì một sự thật khác, đã khiến số ít những tu sĩ canh giữ bên ngoài Triều Nguyên tông cảm thấy khiếp sợ không thôi.