Giống như được uống một bát nước mát lạnh sau ba ngày khát khô vậy, Lý Phàm cảm thấy sảng khoái cả về thể chất lẫn tinh thần.
Thần hồn đang không ngừng mạnh mẽ hơn với một tốc độ nhanh đến nỗi hắn có thể cảm nhận được.
"Vậy mà lại khả thi thật!"
"Huyền Hoàng Luyện Tâm Chú, kết hợp với Sinh Tử Cảm Ứng Thiên, quả là có tác dụng thần kỳ!"
Suy đoán thành thật, Lý Phàm lập tức cảm thấy vui mừng khôn xiết.
"Nếu cứ như vậy, tốc độ cường hóa của thần hồn mình, e là sẽ đạt đến cảnh giới cực kỳ khủng bố."
Nhưng khi Lý Phàm muốn tiếp tục nỗ lực, thử vận chuyển lại Sinh Tử Cảm Ứng Thiên một lần nữa.
Kết quả lại không nằm trong mong đợi của hắn.
Có lẽ là vè vừa rồi đã trải qua sự sợ hãi, tâm lý đã có sự thích ứng.
Vậy nên lần này dù gương mặt của Thiên Y đã sắp sửa chạm vào mặt Lý Phàm đến nơi, trong lòng Lý Phàm vẫn không cảm thấy có chút sợ hãi nào.
Thậm chí trong đầu thỉnh thoảng còn lóe lên những suy nghĩ như "Thôi bỏ đi, cứ như vậy đi. Giết chết ta, mau làm đi".
"Nếu như trong lòng không sợ, thì tai sao lại có thể sợ chết được?"
Lý Phàm như thể đã lĩnh ngộ ra được điều gì đó, khẽ lắc đầu, dừng việc tu luyện lại.
"Cuối cùng cũng biết tại sao Chung Thần Thông lại muốn quyên sinh rồi. Xem ra thật sự là do ảnh hưởng của Sinh Tử Huyền Công này."