Không biết qua bao lâu, vẻ măt ông ta nhất thời nhẹ nhõm hẳn, dường như đã lĩnh ngộ được hết thảy.
Trên người ông ta lại bỗng xuất hiện ánh sáng bảy màu nguy hiểm.
Bản thân Chung Thần Thông thì lại cười lạnh một tiếng: "Vẫn còn muốn dọa ta nữa à. Lão đạo đây đã lĩnh ngộ thông suốt rồi."
"Đều chỉ là ảo giác mà thôi, chết mới là sống, chết hết rồi, mới có sự sống!"
Thất Thải Thần Quang vận chuyển càng lúc càng nhanh, Lý Phàm thầm cảm thấy không ổn lắm, lặng lẽ lùi về phía sau.
"Nhìn thấu mọi thứ, thấy trước sự thật!"
Chung Thần Thông giơ tay phải lên, vẻ mặt kiên quyết, định vỗ xuống đỉnh đầu mình.
"Chung đạo hữu! 'Sinh Tử Cảm Ứng Thiên'!"
Lý Phàm hô to.
Động tác của Chung Thần Thông nhất thời dừng lại.
Ông ta khẽ điểm ngón tay, một miếng ngọc giản bay về phía Lý Phàm.
"Ha ha, Lý Phàm đạo hữu, ta xin đi trước một bước đây!"
Nói rồi, Chung Thần Thông tiếp tục vỗ mạnh xuống.
Đúng vào lúc này, tay trái của ông ta lại không chịu khống chế, bỗng nhiên vươn ra, chặn ở phía trước tay phải.
Vẻ mặt Chung Thần Thông bỗng chốc trở nên hung dữ hơn.
"Dám cản đường ta sao? Chết đi!"
Một tia Thất Thải Thần Quang xuất hiện từ lòng bàn tay phải, bay thẳng về phía lòng bàn tay trái.
Đồng thời, một tia sáng khác cũng kịp thời bắn từ lòng bàn tay trái ra.
Sau khi hai tia sáng va vào nhau thì triệt tiêu lẫn nhau.