"Nếu thật sự như những gì đạo hữu nói, vậy tại sao trong thiên hạ lại có tu sĩ bị vây khốn cả một đời, đến chết cũng không thể nào đột phá được?" Lý Phàm có chút bất lực nói.
Chung Thần Thông hơi sửng sốt, sau khi nghiêm túc suy nghĩ một phen, rất nhanh đã có được đáp án.
"Vậy thì chắc chắn là bọn họ không đủ sợ cái chết rồi!"
"Ta hiểu rồi! Hiện giờ đạo hữu có tâm hồn khoáng đạt, không coi trọng chuyện sống chết. Vậy nên đạo hữu lo rằng mình không thể nào mượn áp lực của cái chết để tu hành có đúng không!" Chung Thần Thông bỗng ngộ ra nói.
"Không cần phải lo lắng, 'Sinh Tử Huyền Công' mà ta tu hành, trong đó có một phần 'Sinh Tử Cảm Ứng Thiên', sau khi nghiên cứu thì có thể lĩnh ngộ được điều đáng quý của sự sống, đáng sợ của cái chết."
Lý Phàm cẩn thận đánh giá bị lão đạo hữu trước mặt này.
Hắn cảm thấy vị Chung Thần Thông này có tư duy không giống lắm với người bình thường.
Chẳng có lẽ là tu hành cái gì mà "Sinh Tử Huyền Công"nên đã tu hỏng cả não rồi à? Công pháp bản thân mình tu hành, cứ thế nói thẳng cho người mới gặp lần đầu tiên được sao?
Hắn nghiêm túc trả lời: "Đạo hữu có công pháp huyền bí kỳ diệu, tại hạ vô cùng bái phục."
"Nhưng công pháp không thể cùng tu luyện, công pháp của đạo hữu, chưa chắc ta đã có phúc để hưởng thụ..."
Chung Thần Thông chẳng hề để ý gì ngắt lời Lý Phàm: "Đây chính là nguyên nhân ta đến tìm đạo hữu."