"Nếu như quãng đời còn lại chỉ có thể sống một cuộc sống tầm thường, mờ tịt chờ chết thì ta có chết cũng không nhắm mắt."
"Mong đạo hữu sẽ thành toàn cho ta!"
Hác Huy nhìn Lý Phàm đang cực kỳ nghiêm túc, nói không thành tiếng.
Theo bản năng y muốn từ chối, song khi nhìn thấy ánh mắt vô cùng chân thành của đối phương, trong lòng lại trào dâng cảm giác khó tả.
"... Thôi vậy, đạo hữu chờ ta một lát. Ta đi xin chỉ thị xem như thế nào."
Hác Huy như thể rất sợ phải đối mặt với Lý Phàm thêm nữa vậy, vội vội vàng vàng rời đi.
Lý Phàm cũng không hoảng loạn, kiên nhẫn chờ đợi.
Sau khoảng tầm nửa ngày, Hác Huy quay trở lại với vẻ mặt phức tạp.
"Lý đạo hữu, bên trên đồng ý yêu cầu của ngươi rồi. Chờ sau khi đợt sóng ma âm lần này lắng xuống, Thanh Huyền quân bọn ta sẽ phái người hộ tống ngươi trở về tuyến đầu."
"Vậy thì xin đa tạ Hác huynh." Lý Phàm như thể thở phào một hơi nhẹ nhõm, gật đầu cảm tạ y.
"Lý Phàm đạo hữu..." Hác Huy thấy Lý Phàm với mái tóc bạc trắng sau khi nhận được sứ mệnh, dáng vẻ như thể trút bỏ được gánh nặng, không nhịn được hỏi.
"Rốt cuộc là tại sao vậy?"
Hành động của Lý Phàm, đã vượt quá nhận thức của Hác Huy.
Y vô cùng khó hiểu hỏi.
Lý Phàm chỉ cười mà không đáp, chắp tay hành lễ rồi quay gót rời đi.
Chỉ để lại một mình Hác Huy hoang mang ngơ ngác, nghi ngờ nhân sinh đứng ngây người tại chỗ, im lặng hồi lâu.