"Chuyện gì đã xảy ra? Lý ra lúc này ngươi đang ở cứ điểm Giáp Tuất Hào mới đúng, sao lại quay trở lại Tiên Lũy Vĩnh Hằng?"
"Vả lại còn biến thành dáng vẻ thế này..."
Hắn cứ như có quá nhiều nghi vấn trong lòng nên câu hỏi cứ như pháo liên châu không ngừng nghỉ phát ra.
Lý đã phát hiện được ngay khi mình vừa thức tỉnh thì trong góc của căn phòng bỗng nhiên xuất hiện một bóng ảnh.
Tuy kín đáo gần như không thể phát hiện, nhưng hiện giờ thần hồn của Lý Phàm đã cường đại hơn nhiều nên có thể rõ ràng cảm ứng được.
Lý Phàm không hề biến đổi sắc mặt, từ từ kể lại những gì mình đã trải qua.
"Gì cơ? Cứ điểm Giáp Tuất Hào cạn kiệt vật tư, cái chết cận kề, cần tiếp viện khẩn sao?"
"Sao lại như vậy? Chẳng phải Lãnh Ưng Y vừa mới nhận một lô vật tư về sao?!"
"Không ngờ lại để một Trận pháp sư như ngươi đích thân mạo hiểm đến tận đây, đúng là một đám khốn nạn!"
"Giữa đường lại xuất hiện một mê vực mới chắn đường sao? Chẳng trách..."
"Vậy mà ngươi lại có thể thoát khỏi mê vực, đúng là may mắn."
"Haizz, thật đáng tiếc. Tốc độ hơi chậm, tuổi thọ cũng không còn nhiều nữa."...
Trong tiếng cảm thán liên tục của tu sĩ mặc thanh sam tên là Hác Huy, Lý Phàm kể cho y nghe những trải nghiệm của mình trên đường.
Ngoại trừ việc che dấu một số chi tiết có khả năng có liên quan đến Thiên Y trong Loạn Thạch mê vực ra, những việc còn lại hắn đều kể đúng sự thật, không hề thêm mắm dặm muối.