Ngay lúc đó, rung động kì lạ bất ngờ phát ra từ Loạn Tự Thạch, hướng nhanh ra ngoài theo hình sóng nước.
Lý Phàm không kịp phản ứng, chưa kịp né tránh đã bị rung động đó quét qua người. Hắn biến sắc vì nghĩ rằng mình bị ám toán rồi.
Thế nhưng việc ngoài dự đoán đã xảy ra, rung động trông có vẻ cường hãn nhưng lại không gây tác hại gì. Lý Phàm chỉ cảm thấy toàn thân bị tê ngứa như kiến bò, vận chuyển một vòng linh lực là đã không còn cảm giác gì nữa.
Lý Phàm khá bất ngờ nhìn vào Loạn Tự Thạch.
"Chữ Loạn bị tiêu tán, chỉ có dáng chứ không còn thần nữa."
"Mặc dù như vậy nhưng vẫn có thể ảnh hưởng đến Ngũ Hành Tịch Diệt Kiếm."
"..."
Lý Phàm quay qua nhìn nơi ba nguồn lực lượng chiến đấu với nhau lúc nãy. Sóng dao động quét qua đã khiến bọn chúng hoàn toàn bị tiêu diệt.
Hắc Tử phù đeo trên người trở nên cực kỳ yếu ớt, gần như chỉ giây sau thôi sẽ lập tức mất tác dụng.
Nếu là người khác gặp phải tình cảnh này, trong lòng nhất định đã rối như tơ vò, không thể nào bình tĩnh để suy nghĩ nữa.
Nhưng Lý Phàm có khả năng Hoàn Chân lại không hề có chút gì gọi là hoảng loạn. Không cần phải lo lắng về an nguy của bản thân, hắn vẫn trấn định mà tiếp tục suy nghĩ.
Lại thử nhiều cách khác nhau, khi Hắc Tử phù thật sự bị hủy, sương trắng xung quanh không còn bị hạn chế, đang nhanh chóng cắn nuốt tuổi thọ của Lý Phàm.