Đi theo cảm ứng, quái vật đang dẫn đường phía trước bỗng nhiên xuất hiện ở sau lưng, có lúc lại bất ngờ nhảy vọt một đoạn cự ly, không ngừng biến đổi vị trí một cách không quy luật.
Lý Phàm theo sát sau lưng quái vật bẻ ngược, lấy nó làm tiêu điểm để điều chỉnh phương hướng của mình.
Sau gần nửa ngày, ánh sáng đen trên Hắc Tử phù ngày càng yếu ớt, dường như có thể tắt ngấm bất cứ lúc nào.
Lý Phàm vẫn đi theo quái vật bẻ ngược vào sâu bên trong, dường như đã đến vị trí trung tâm của mê vực này.
Nơi đây có một cái hố lớn giống như là bị thiên thạch rơi xuống tạo ra, bên trong đó có nhiều hình dáng con người đang đứng yên bất động. Bọn họ cũng như những người trước kia, tất cả đều đã mất đi sinh mạng. Chỉ có điều khác biệt là những thi thể này không còn vẻ sinh động, không còn được dung mạo như lúc còn sống. Tất cả đều đã phát sinh những biến hóa cổ quái.
Một số đã bị hóa đá, trông giống hệt như một bức tượng.
Một số lại hóa ngọc, phản xạ ánh sáng lấp lánh lung linh.
Thậm chí có một số thi thể lại giống như khúc gỗ, bị bao bọc bởi một lớp vỏ cây xù xì.
Làm Lý Phàm thấy kinh tởm nhất là những thi thể có biểu hiện hóa trùng. Nhìn thì có vẻ rất bình thường nhưng nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện toàn bộ cơ thể đã trở nên rỗng toác. Bên trong thi thể đó hoàn toàn được cấu tạo bởi vô số những con nhộng màu đen nhỏ xíu. Qua bao nhiêu năm như vậy số trùng nhộng này vẫn không ngừng ngoe nguẩy...