Tuy quái vật có khuôn mặt khủng khiếp nhưng trong tình cảnh lúc này lại kì lạ khiến Lý Phàm cảm thấy thê lương.
"Thảm án ở nơi đây, thật sự là do Thiên Y gây ra?"
Trong não Hải của Lý Phàm xuất hiện hình tượng thân thiện hòa nhã như ông lão hàng xóm đáng kính. Không ngờ phía sau nụ cười đầy thiện cảm kia lại làm ra việc khiến người nghe thấy đều kinh đảm.
Trong lòng Lý Phàm sinh ra cảm giác lạnh lẽo, gớm ghiếc. Lại liên tưởng đến ngày trước, tất cả những người trong Tần Đường của Vân Thủy Thiên Cung khi nhìn thấy bức tượng của Thiên Y đã đồng loạt phát ra những tiếng kêu than mang oán khí chọc trời.
Xem ra chuyện Vân Thủy Thiên Cung bị tận diệt tuyệt đối có liên quan đến Thiên Y.
"Chỉ là, đây rốt cuộc là nơi nào? Tại sao lại biến thành mảnh vỡ xuất hiện bên trong vách ngăn sương mù này?"
"Thiên Y sao lại tiến hành đồ sát toàn bộ không cần lựa chọn phân biệt?"
"Vả lại..."
Lý Phàm từ từ bình phục kinh hãi trong lòng, nhìn quái vật bẻ ngược vẫn đang liên tục dập đầu.
Trước kia nó có thể sống sót từ trong độc thủ của Thiên Y, còn có thể sinh tồn lâu như vậy ở nơi như mê cung này. Đại Ngũ Hành Tịch Diệt Kiếm mà Lý Phàm luôn tự hào thậm chí còn không thể làm thương tổn được làn da của nó.
Tất cả những điều này đã chứng minh được thực lực cường hãn của quái vật bẻ ngược, vậy mà giờ đây nó lại như một bình dân bách tính chịu nỗi oan khuất lớn đang dập đầu kêu oan với vị "thanh thiên đại lão gia" - Lý Phàm này.