Lúc này Lý Phàm đang nghiêm trang đứng trước mê vực nơi đem lại sự thay đổi phương hướng kia. Bay vào đó, cơ thể vẫn không hề có biến hóa gì, nhưng cảm ứng phương vị lúc đầu của di tích số mười một trong vô tri vô giác đã xuất hiện phía trước mặt.
Lý Phàm chau mày, quay ngược đầu bay về phía sau, thử tìm cách bay xa khỏi di tích số mười một. Nhưng không lâu sau phương hướng lại lần nữa thay đổi.
Lý phạm lần này đã có kinh nghiệm, trên đường đi đều phải bảo đảm di tích số mười một luôn nằm phía sau lưng.
Cứ liên tục điều chỉnh phương hướng như thế, sau hai ngày tốn nhiều công sức thay đổi phương hướng như vậy, Lý Phạm cuối cùng cũng đến được di tích số mười hai.
Phế tích trong di tích này có quy mô lớn nhất, nhưng bên ngoài lại không tìm thấy được một thi thể nào. Việc không bình thường luôn có lý do phía sau, Lý Phàm tập trung tinh thần để tiến hành lục soát vào trung tâm di tích.
Xung quanh là một vùng tĩnh lặng.
Ở vùng đất mê vực tự thành một giới này thì ngay cả ma âm đến từ Vực Thẳm Gào Thét cũng không thể nào vọng đến đây được.
Trừ âm thanh do chính mình gây ra, Lý Phàm Đã rất lâu rồi không nghe được những âm thanh khác. Nhưng khi đến gần trung tâm di tích thứ mười hai lại bất ngờ nghe thấy tiếng sàn sạt, làm cho Lý Phàm dựng cả lông tơ.
Nhìn xuyên qua đám sương mù không biết từ lúc nào đã trở nên thưa thớt kia, Lý Phàm nhìn thấy được trên mặt đất phía xa có một tu sĩ ngẩng mặt lên trời, nhưng tứ chi lại bị bẻ ngược xuống một cách quái dị. Tay chân cũng bị bẻ gãy một cách tùy tiện, ngón tay ngón chân thì bị đan chéo, quấn cuộn lại với nhau.