"Cái này được gọi là, bản tâm của con người."
"Luyện tâm, luyện tâm..."
Lý Phàm ngần người suy nghĩ, lẩm bẩm một mình.
Quên mất làn sóng ma âm nguy cơ trùng trùng bên ngoài cứ điểm, quên mất cục diện nguy hiểm sắp cùng đường bí lối trong cứ điểm.
Như thể đã bị mê hoặc, tâm thần hắn hoàn toàn đắm chìm, thậm chí ngay cả mấy lần ma âm quy mô nhỏ tập kích cũng không thể ảnh hưởng đến hắn.
Thời gian nhanh chóng trôi đi trong quá trình Lý Phàm lĩnh ngộ.
Cứ như vậy, đến ngày thứ năm mươi sau khi làn sóng ma âm bùng phát.
Lãnh Ưng Y vẫn chưa trở về, vì để có thể kéo dài thời gian kiên trì.
Sau khi cân nhắc, mọi người quyết định từ bỏ phần lớn khu vực cứ điểm Giáp Tuất Hào.
Chỉ giữ lại một vài kiến trúc cơ bản.
Bằng cách này, có thể làm giảm tốc độ tiêu thụ "Hắc Tử Phù"đi một nửa.
Mặc dù khu vực có thể hoạt động nhỏ đi rất nhiều.
Nhưng so với việc có thể được sống lâu thêm một chút thì chen chúc với nhau một tẹo cũng chẳng tính là gì.
Chỉ là đám người vốn thân thiết với nhau, giờ đây lại phòng bị lẫn nhau nhiều hơn.
Ngoài mặt đều vẫn rất khách khí, nhưng trong lòng bọn họ rốt cuộc đang nghĩ gì, cũng chỉ có chính bản thân họ mới biết.
Sóng ngầm dâng trào, ẩn chứa sát khí.
Khi Lý Phàm nhận thấy bầu không khí xung quanh mình dần dần khác lạ, dưới sự cảnh báo của bản năng cơ thể, cuối cùng cũng từ từ tỉnh lại khỏi trạng thái xuất thần.