Triên Lũy không hổ là tiền tuyến chống lại Vực Thẳm Gào Thét, gần như có thể tự cung tự cấp.
Những công trình, địa điểm phổ biến ở các thành, châu, ở đây đều đủ cả.
Ngoại trừ việc không thể truyền tống ra, nơi đây thậm chí còn có Huyền Thiên Kính tồn tại.
Nhưng nơi Lý Phàm bọn họ sống, chỉ là phía ngoài cùng của Tiên Lũy, dựa theo kích thước của đoạn chưởng nhìn thấy lúc trước, có lẽ cùng lắm chỉ chiếm một đốt ngón tay.
Muốn đi vào sâu hơn nữa, có tu sĩ mặc y phục xanh canh giữ, căn bản không thể nào làm được...
Chính vào lúc các tu sĩ đang đi dạo ở trong Tiên Lũy.
Trên thuyền Độ Trần.
Kỷ Hoành Đạo vẫn đang đứng trên mũi thuyền, nhìn khung cảnh bên trong kiến trúc đoạn chưởng phía xa xa.
Một bóng người vặn vẹo như u linh bỗng xuất hiện sau lưng ông ta.
"Vẫn là thủ đoạn dùng lợi ích để dụ người, không biết dùng cách gì mới hơn sao?" Bóng người nói chuyện không hề nể nang, ngập tràn sự khinh thường.
Dường như Kỷ Hoành Đạo không hề bất ngờ với sự xuất hiện của người nọ, cũng chẳng thèm quay đầu lại, chỉ nhàn nhã nói: "Chiêu cũ, nhưng có hiệu quả."
"Chẳng phải sao?"
"Tu sĩ trong thiên hạ, ai có thể thật sự đứng trước lợi ích to lớn mà không rung động chứ?"
"Dù 'thanh cao' như Thiếu Quân ngươi, nếu như không có lợi ích gì đó, sao ngươi lại cam tâm tình nguyện trấn thủ ở Vực Thẳm Gào Thét hàng chục năm không rời chứ?"