"Tuy rằng có chút phiền phức, nhưng cũng không phải là chuyện gì khó."
"Đương nhiên, loại chuyện này đều là do những người có kinh nghiệm như bọn ta xuất mã, không thể trông mong vào những người trẻ tuổi như các ngươi được."
"Nhiệm vụ của các ngươi, chính là phối hợp xây dựng Thiên Huyền Tỏa Linh trận, phong kính mê vực lại là được."
Lý Phàm khẽ gật đầu.
Song Tiết Mạc vẫn thấy hơi khó hiểu: "Hoàng Phủ tiền bối, nếu như mê vực có thể di chuyển được, vậy tại sao không chuyển Vực Thẳm Gào Thét kia đi, mà lại phải tốn nhiều công sức để trấn áp như vậy?"
Hoàng Phủ Tùng lại chỉ mỉm cười: "Đúng thế, tại sao vậy nhỉ?"
Tiết Mạc nhất thời không nói nên lời, không biết phải trả lời thế nào.
Ông ta liếc nhìn Tiết Mạc một cái thật sâu, chầm chậm nói: "Ai biết được sau khi di chuyển nó đi, liệu có xuất hiện thứ gì đó càng đáng sợ hơn không cơ chứ? Chẳng bằng cứ trấn áp cho xong. Ít nhất thì hiện giờ vẫn còn nằm trong giai đoạn có thể đối phó."
"Chờ đến khi Thiên Huyền Kính..."
Trong đúng khoảnh khắc lời nói của Hoàng Phủ Tùng đột ngột dừng lại, một cảm giác rợn tóc gáy bỗng xuất hiện trong lòng Lý Phàm.
Cả người lạnh ngắt, như thể có gì đó đang đi qua đi lại.
Trong lòng lại cảm thấy trống rỗng, như thể có thứ gì đó đang lặng lẽ biến mất.
Sắc mặt của Tiết Mạc trở nên trắng bệch, mà vẻ mặt của Hoàng Phủ Tùng tuy rằng trông vẫn như bình thường, nhưng sự sợ hãi lóe lên trong mắt ông ta, lại không thể thoát khỏi ánh mắt của Lý Phàm.