"Sự khác biệt giữa người với người cũng quá lớn rồi."
Nhờ có tâm trí kiên định, chỉ sau vài giây bàng hoàng hốt hoảng ngắn ngủi, Lý Phàm đã tìm lại được sự bình tĩnh.
Lý Phàm thầm lắc đầu cảm khái một lúc, lại bất giác muốn đích thân đi chiêm ngưỡng "Phàm Nhân Hoá Thần bích" để được tận mắt chứng kiến phong thái của Bạch tiên sinh. Đồng thời, hắn cũng càng mong đợi đến lần tiến vào Vẫn Tiên cảnh kế tiếp.
Hít sâu một hơi, Lý Phàm cuộn lại bức tranh giao trả cho Tiết Mạc.
"Đa tạ đạo hữu. Được thưởng lãm đại tác của ngươi khiến ta đây cũng đạt được rất nhiều lợi ích." Lý Phạm chân thành cảm tạ.
Nghe thế, Tiết Mạc cũng hơi bối rối: "Không dám nhận không dám nhận. Trước đây, ta cũng nhờ được đạo hữu nhắc nhở nên mới quyết định đến Hoá Thần bích. Nói đúng ra là ta mới là người cần cảm tạ đạo hữu mới phải."
"Hai thằng nhóc bọn ngươi nhai đi nhai lại khiến người ta mệt đến đau răng, hai đứa bây diễn kịch xong chưa hả?" Khi hai người vẫn còn đang cảm tạ qua lại, chợt có một giọng nói có phần âm dương quái khí vang lên.
Lý Phàm nhìn lại, thấy kẻ nói chuyện chính là tên mập mà bản thân đã từng gặp mặt một lần trong biệt viện Hoàn Vũ, Hoàng Phủ Tùng.
Lý Phàm cũng không tức giận, hỏi lại với vẻ ngạc nhiên: "Thì ra là tiền bối Hoàng Phủ Tùng, không ngờ ngài vẫn còn sống."
"Lúc trước, ta nghe Kỷ sư phụ nói không cần phải lo lắng sự việc như vụ đám người Đạm Đài Thao bị công kích tái diễn, ta cứ nghĩ ngài đã bị..."