"Tuy rằng y dùng vũ lực để ép buộc, nhưng cũng chưa hẳn đã là chuyện xấu."
Nét mặt của Lục Nhai hiện lên sự bất ngờ: "Tiền bối, người đã nhìn thấy được gì?"
Lão già râu trắng không trả lời, chỉ cười mà hỏi ngược lại: "Lục Nhai, ngươi tin vào lời Bạch tiên sinh nói không?"
Lúc này, Lục Nhai cũng trở nên trầm ngâm.
Lão già râu trắng lắc lắc đầu: "Con người ai cũng có lúc phạm phải sai lầm. Đôi lúc, nếu người ta thẳng thắn nhận sai thì đó cũng không phải là điều mất mặt."
Lục Nhai lại nói thẳng: "Ta chỉ tin vào ánh mắt của mình."
"Có nhiều lúc, điều ngươi nhìn thấy chưa chắc đã là sự thật." Lão giả mày trắng thở dài.
Tuy vậy, lão hình như cũng biết tính tình của Lục Nhai, một kẻ rất khó bị thuyết phục.
Thế nên, lão cũng không tiếp tục vấn đề này, quay qua nói: "Đại kiếp sắp đến, Ngự Thú tông chúng ta e là khó thể nào tránh được."
"May mà ta đã nhìn thấy được một đường sống giữa làn khói bụi điêu tàn."
"Đường sống đó có liên quan đến nhiệm vụ của Bạch tiên sinh, cũng có quan hệ tới vị tiểu bằng hữu này."
Lão già râu trắng đưa mắt về phía Hứa Khắc, kẻ lúc này vẫn còn đang ngơ ngác đứng bất động.
"Nó?" Lục Nhai quay đầu nhìn Hứa Khắc với vẻ mặt đầy khó hiểu.
"Trừ nó ra thì còn ai ở đây nữa." Lão già râu trắng khẽ gật đầu.
Lục Nhai nhún vai: "Mặc dù tiền bối được mệnh danh là trí tuệ chi thú "Đế Tam Mạc" trên trời dưới đất không gì không biết, nhưng nếu người nói hi vọng duy nhất của Ngự Thú tông lại nằm trên vai tiểu tử này thì..."