Ngoài Thiên Mệnh Huyền Quang có uy lực mạnh mẽ, còn có năng lực không ngừng ngưng tụ khí vận, "Thiên Mệnh Do Ta", nữa.
Lý Phàm híp mắt nhìn về phía trên đỉnh đầu của Hứa Khắc, thấy được một cột sáng vàng tím chọc trời.
Theo bản năng, hắn bắt đầu hấp thụ từng tia từng tia năng lượng được cột sáng vàng tím phát xạ ra, cảm giác cứ như được uống một loại linh đan diệu dược tốt nhất thế gian.
Những đốm sáng vàng tím bắt đầu thâm nhập vào cơ thể của Lý Phàm, khiến hắn cảm thấy bản thân như được ngâm mình vào trong suối nước nóng, cả người ấm áp và dễ chịu.
Hắn có thể cảm giác được cả thần hồn lẫn thể chất của mình đều đang dần trở nên mạnh mẽ một cách rõ rệt.
Hắn hà một hơi dài vì thoải mái, hơi thở hóa thành một sợi ánh sáng vàng kim nhà nhạt mà người thường không thể phát giác được rồi dung nhập lại vào cột sáng tím vàng kia.
"Thiên Mệnh Huyền điểu, thì ra là vậy..."
Lý Phàm lập tức hiểu được thần thông "Thiên Mệnh Do Ta" là thế nào rồi.
Giữa trời đất này, tất cả sinh linh đều có khí vận riêng, không hề giống nhau. Có loại khí vận khiến cho mọi việc đều thuận buồm xuôi gió, lần nào cũng đều gặp dữ hoá lành; có loại thì chỉ đem đến xui xẻo cực kỳ, đến mức uống nước lạnh cũng bị ê răng.
Thế nhưng, khí vận lại không phải là thứ không thể thay đổi mà ngược lại, nó rất dễ bị tác nhân bên ngoài ảnh hưởng.